CHUYỆN CÓ THẬT VỀ VIỆC ĐÓNG GÓP QUỸ TÂY DU

Logo2Mình rất yêu nhiều Ông/Bà dưới miền Tây một cách kính cẩn và chân thành. Kể cả có người sai đứa con đến tận clinic để đưa tiền. Nhưng chiều nay, có một anh ở dưới miền Tây đọc blog mình tức tốc đi xe đò lên bảo:

“Qua lên xem thằng em mần ăn ra sao mà cho ra đời cái gì Du Tây, Du tiết hay quá xá. Qua bán mấy dạ thóc lấy 500 ngàn gửi chú em cất dùm, coi đứa nào học giỏi đưa nó dùm qua”

Mình bảo, ông anh ui, cho em chụp tấm hình chung để em đưa lên mạng. Ông ấy bảo, thôi, qua chưn lấm tay bùn lên làm gì?

Mình bảo em không được lấy, vì phải đóng qua mạng internet công khai tài chính. Em hoàn toàn không đụng tới tiền. Tiền gửi qua cái quỹ đặt ở bên Mỹ. Đứa nào học giỏi lấy được học bổng một nửa, mà nhà nghèo thiếu tiền đóng nửa còn lại, thì em viết thư yêu cầu, sau khi kiểm tra thực tế. Lúc đó, bên Mỹ họ sẽ xét duyệt để chi ra nuôi nó ăn học. Anh về bảo con cháu nó đọc bài theo dõi 30/4/2014 tụi em có bài cho ông anh hiểu nhen.

Ông bảo, mày dậy mà được. Tao ưng bụng. Giờ nhậu một phát rồi tao dề quê.

Mình bảo, thôi anh dề quê đi, em đi uống cà phê với anh, nhưng em bao nha. Có gì gọi cho em chứ đừng đi lên như thế này cực thân lắm.

Ông ấy bảo, tao lên là để xem mặt mày. Thấy mặt mày trông bợm trợn, tướng mày được là tao ưng cái bụng tao dề. Khà khà…

Thế mà xin chụp tấm hình kỷ niệm thì không cho. Đời có nhiều chuyện rất tréo ngoe, phải không các bạn.

Thương chưa?