Ứng Viên Học Bổng Phan Bội Châu 2016 – 2017 Cao Nguyễn Ngọc Thảo Nhi

Thảo Nhi 2Em tên là Thảo Nhi, một ứng viên may mắn nhận được học bổng từ Quỹ Tây Du (Go West Foundation). Em cảm thấy rất vinh dự và vui mừng khi nhận được sự tin tưởng và nhiệt tình hỗ trợ từ Quỹ Tây Du. Năm nay em 20 tuổi và vào tháng 8 sắp tới em sẽ sang Mỹ để học đại học tại trường Whitman College ở tiểu bang Washington. Hai ngành học chính theo dự định của em là Mỹ thuật và Phim-Truyền thông. Qua cơ hội nhận học bổng Phan Bội Châu được trao tặng bởi Quỹ Tây Du, em có thể dễ dàng trang trải được những khoảng chi phí thiết yếu để chuẩn bị cho chặng đường dài nhiều thử thách và thú vị sắp tới. Sang Mỹ, em muốn lao vào học, học thật nhiều, thật sâu để khám phá những cái hay, cái đẹp, cái chưa biết. Mối quan tâm chính của em là nghệ thuật thể nghiệm ở hình thái phim, nghệ thuật biểu diễn (performance art), nghệ thuật sắp đặt (installation art) và thơ. Sau khi học xong đại học, có thể em sẽ đi học sâu hơn về đạo diễn và sản xuất phim đầu tay của mình, bắt đầu viết sách; em cũng hi vọng có thể đi đến nhiều nơi trên thế giới. Trở về Việt Nam, ngoài những dự án cá nhân, em có mong muốn làm những công việc tập trung vào nuôi dưỡng cảm hứng sống và khơi gợi tiềm năng sáng tạo trong mỗi người, cụ thể trong tầm tay là tham gia phát triển tổ hợp sáng tạo, đứng lớp hướng dẫn làm phim, nhiếp ảnh, viết thư giãn. Ngoài ra, em cần dành thời gian khảo sát, nghiên cứu để nắm bắt các vấn đề, nhu cầu của xã hội Việt Nam đương đại mà đưa ra giải pháp thông qua việc thành lập hoặc phục vụ tổ chức phi lợi nhuận, doanh nghiệp xã hội. Cụ thể em cũng đã có nghĩ đến việc có thể áp dụng kiến thức truyền thông học được để mở công ty giúp các NGO/ NPO làm hoạt động marketing hiệu quả hơn. Quan niệm sống của em là ôm trọn cuộc sống vào lòng, để cho những trải nghiệm chảy tuôn qua mình và cất lên tiếng nói của chúng. Em luôn giữ tâm thế đến với sự vật, sự việc bằng lòng yêu mến, hăng say vì chính bản chất của sự vật, sự việc hơn vì nhằm một mục đích gì đó khác vì em quan niệm rằng tất cả những gì mình làm phải có niềm vui xuất phát từ căn bản thì qua thời gian dài mình mới vui, mới hạnh phúc. Còn làm việc nếu vì một mục đích gì đấy, dù cao cả nhưng mình không thích, cảm thấy không phù hợp thì cộng hưởng của công việc không thể nào là niềm vui được. Em nghĩ rằng ai cũng có vị trí của mình trong thế giới này và em chọn sẽ tận hưởng cuộc sống được ban cho mình. Em không ngừng bổ sung những cái em đang thiếu và hi vọng trong tương lai em sẽ có khả năng tạo ra những sản phẩm tốt, dù nhỏ dù ít có thể khuấy động thế giới của những người cùng sống xung quanh em.

Xin mời thưởng thức!

Thảo Nhi  

========================

Personal Essay

FATHER

I wide-eyed at the green plastic pieces. Forty thousand dong – expensive. I turned my head back to look at the toy
one last time, again and again. Father pinched my chin and I found my tiny hand lay confidingly in his. So
animated the street, blooming with people gowned in all dazzling shades, proud trees leaning down, their new
leaves beckoning in glorious sunshine, fresh scent of life anew, constant exchange, content smiles and glances
caught from below, Tet had enveloped our space and time. Everyone was happy, and so was I. I was elated when
dad showed me the toy set. But I kept wondering about when he had bought it until my mind got tired and slipped
into the possibilities offered by the building pieces.

Traditional Noel hats, elf-inspired headbands, flashing candy canes and fluffy handmade reindeers. While the
pious were in suits and ties and everything nice, going to Church singing praise to baby Jesus, I was posing as
hairy, jolly Santa Claus, going to streets, robbing infants of their chances to write to the real Santa. I was
Christmas enough to have my gifts sold well and myself in many photographs with chubby faces. At 11pm, no
longer occupied, I took a deep breath to absorb all the air of festivity, when suddenly, a little boy dashed towards
me and wrapped his arms around my leg. “Santa, Santa,” – he nuzzled into my velvet costume. His parents came
towards me – the bald head, the drowsy gait, the red striped shirt I bought with my first wages, that man was
unmistakably my father.

Lately, nights were restless. They either sluggishly nodded off, reflecting the sleepless eyes of momma or wildly
struck terror into young hearts with the whip of malignancy. When momma placed the knife against her neck, little
brother broke into tears. I forced myself to shroud him in my arms. I knew momma would not harm herself, but I
didn’t expect father to swear coldly and walk away at such a moment. Cuddling my brother into my bosom, I
looked up into momma’s eyes and quietly told her: “Ma, we got you”. Her eyes softened, void yet at peace.
Humming my favorite song, as soon as I pushed my 10-year-old motorbike through the creaking door, I was
welcomed by the crisp smell of salted fried fish. “The bulb outside was broken, honey. And the lower hinge of the
bathroom door is falling apart!” momma promptly updated. I laughed heartily and assured her I’d fix everything.
While I was replacing the bulb, the familiar sound of bicycle brakes drew near. In no time, my chirping brother was
recounting his day at school. “The big news is I got selected into the school’s Physics team!” “You must thank your
sister,” said ma. My brother nodded “She made better father in every way”. I wiped my forearm across my sweaty
face, pretending not to have heard that little recognition. Within me curled up a smile.
Sunday morning I rode mom to the hospital and brother to Vovinam class. On my way to his school for parent
teacher conference, thoughts cascaded in me: I hoped little brother would be able to forgive father. Without
elementary education, father was much more vulnerable to natural impulses than others. And his pain was equal
to ours. How many nights had he stayed up to dig himself out of the quagmire, crucifying his spring and peace:
how many drinks had he drained to purge himself, thirsting for the right word to quench his dry throat. My father
was almost a man.

When I caught their glances, other parents next to me seemed to get more absorbed in their stories: concerned
laments, hectic tutoring classes, my-horse-is-better-than-your-horse achievements. Seemingly intrigued, the
teacher came to me and gently inquired:
“May I ask where your parent is?”

“I am my brother’s father,” I smiled.

========================

Cao Nguyễn Ngọc Thảo Nhi

Undergraduate at Whitman College class of 2020

TOEFL iBT 111 / 120

SAT 2210 / 2400

Tutor, International Schools Support Services Sep 2015 – Present
Public Affairs Section Intern, US Consulate Apr 2015 – Nov 2015
 Managed The American Center Library and coordinated public events
 Provided assistance for EducationUSA
Interpreter, HR2B / Ha Noi Translation Co. Apr 2015 – Present
Business Development Team Leader, AIESEC HCMC Aug 2014 – Present
Leader of Content Organizing Committee, Tomorrow ASEAN Project Nov 2014 – Apr 2015